THẦY, CÔ THƯỞNG TRÀ

LY CÀ PHÊ VỊ ĐƯỢM

Liên kết website

CÁC ĐƠN VỊ THUỘC SỞ GD

CÁC ĐƠN VỊ THUỘC PHÒNG

Tài nguyên dạy học

TIN TỨC GIÁO DỤC

Điều tra ý kiến

Bạn truy cập trang web của Câu lạc bộ Violet Hải Dương là nhằm mục đích
Giao lưu, học hỏi, giúp đỡ đồng nghiệp.
Thư giãn sau các giờ căng thẳng.
Chỉ để tải tài liệu của CLB.
Xây dựng cộng đồng Violet Hải Dương đoàn kết, thân ái.
Một lí do khác.

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Khách đến Câu lạc bộ

    6 khách và 0 thành viên

    Chào mừng quý vị đến với CLB Giáo viên Hải Dương.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    CHÀO MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20 - 11

    HÁT ĐỂ CHUNG TAY CHỐNG BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU

    Đây thôn Vĩ Dạ

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Tham khảo cùng nội dung: Bài giảng, Giáo án, E-learning, Bài mẫu, Sách giáo khoa, ...
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Sở GD&ĐT Hải Dương
    Người gửi: Vũ Trung Kiên (trang riêng)
    Ngày gửi: 22h:49' 11-01-2012
    Dung lượng: 744.5 KB
    Số lượt tải: 292
    Số lượt thích: 0 người
    Giảng văn
    ĐÂY THÔN VỸ DẠ
    Mơ khách đường xa khách đường xa
    Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
    Gió theo lối gió, mây đường mây
    Hàn Mặc Tử
    Sao anh không về chơi thôn Vỹ ?
    Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc
    Lá trúc che ngang mặt chữ điền?
    Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
    Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
    Có chở trăng về kịp tối nay?
    Áo em trắng quá nhìn không ra
    Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
    Ai biết tình ai có đậm đà?
    Tên thật là Nguyễn Trọng Trí (1912).
    Quê ở Quảng Bình, xuất thân trong một gia đình công chức bậc trung.
    Cha mất, theo mẹ vào sống với anh cả ở Qui Nhơn, học ở trường Pellerin (Huế) 1932.
    I. Giới thiệu:
    1. Tác giả:
    1912-1940
    Ông trở về Qui Nhơn làm việc ở sở Đạc Điền, sau đó vào Sài Gòn làm báo (1935), viết cho tờ nhật báo Sài Gòn, Công luận, Tân thời. Lúc đầu làm thơ theo thể thơ Đường luật, sau chuyển sang thơ mới.
    Ông mắc bệnh phong, điều trị ở
    trại phong Qui Hòa (Qui Nhơn) và mất ở đó năm 1940.
    Tác phẩm tiêu biểu:
    Ngoài ra còn có một số phóng sự,
    tạp văn, văn tế.
    Duyên kỳ ngộ (truyện thơ)
    Gái quê (thơ)
    Quần tiên hội (kịch thơ viết dở) ...
    2. Tác phẩm:
    Hoàn cảnh sáng tác :
    Khơi nguồn cảm hứng từ tấm bưu thiếp của cô Hoàng Cúc - con gái ông chủ sở Đạc Điền, Qui Nhơn
    In trong tập "Thơ điên".
    Bố cục : 03 phần
    Khổ 01 : Cảnh thôn Vỹ.
    Khổ 03 : Thiếu nữ Huế và
    tâm sự thi nhân.
    Khổ 02 : Cảnh trời, mây, sông, nước Huế.
    Chủ đề :
    Ngợi ca những nét đẹp nên thơ của cảnh và con người xứ Huế, qua đó gửi gắm tâm tình của tác giả.
    II. Phân tích:
    "Sao anh không về chơi thôn Vỹ?"
    1. Khổ 01 : Cảnh thôn Vỹ.
    Câu thơ bảy tiếng với 6 thanh bằng, 1 thanh trắc tạo nên dư âm, là một lời mời mọc, cũng có thể là lời
    trách móc thân tình của người xứ Huế.
    Ngôn ngữ chọn lọc mà như ngẫu nhiên phóng bút. "Sao anh không về", câu hỏi nhẹ nhàng, dễ thương như một duyên cớ gợi nhớ những hình ảnh của thôn Vỹ ngày nào trong ký ức nhà thơ.
    Dòng thơ ngắt nhịp 4/3 gợi cảnh
    sớm mai tươi tắn nơi thôn Vỹ.
    Những hàng cau thẳng tắp, nắng
    sớm mai tràn ngập không gian. Những tàu lá cau xanh mướt vươn lên đón những tia nắng sớm, đọng lại vô vàn hạt sương đêm.
    "Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
    Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
    Lá trúc che ngang mặt chữ điền?"
    "Vườn ai mướt quá" là tiếng reo vui hồn nhiên, cả khu vườn "xanh như ngọc" mang vẻ đẹp cao quý, tinh khiết. Thấp thoáng sau khóm trúc là gương mặt ai đó e thẹn kín đáo nhưng sáng trong vẽ đẹp đôn hậu "mặt chữ điền".
     Lôøi thô möôït maø, ñieâu luyeän, aââm ñieäu vang ngaân reùo raét gôïi söï haøi hoøa, gaén boù giöõa con ngöôøi vaø vuøng ñaát queâ höông.
    Cảnh thôn Vỹ còn hiện lên với những hình ảnh buồn thơ mộng của một buổi chiều tàn, môt đêm trăng huyền ảo trên sông Hương. Dòng thơ ngắt nhịp 4/3, điệp từ "gió", "mây" như gợi sự chia lìa đôi ngã.
    " Gió theo lối gió / mây đường mây
    Dòng nước buồn thiu / hoa bắp lay
    Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó
    Có chở trăng về kịp tối nay?"
    Gió đi theo hướng gió, mây bay đường của mây và dòng nước thì " buồn thiu " - một nỗi buồn bị đẩy lên đến tột cùng. Bên bờ dòng Hương giang ấy, hoa bắp lay nhẹ. Nhịp thơ chậm, lời thơ buồn như chứa đựng một nỗi cảm hoài thấm sâu vào từng cảnh vật.

    "Thuyền ai", "sông trăng","chở trăng", câu hỏi và cách nói phiếm chỉ, mơ hồ dường như gợi một ước mơ, một sự hội ngộ, một sự hẹn hò nhưng ít nhiều ngần ngại, lo buồn, thất vọng.
    Không gian tràn ngập ánh trăng như trong cõi mộng. "Sông trăng" là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của thi nhân. "Chở trăng về kịp tối nay?" gợi khoảnh khắc tuyệt diệu trong không gian tuyệt diệu tràn ngập ánh trăng của một đời người, một đời thơ.
    3. Khổ 03 : Thiếu nữ Huế và tâm sự thi nhân
    .
    .
    "Mơ khách đường xa khách đường xa
    Áo em trắng quá nhìn không ra"
    Nhà thơ tha thiết mong chờ cố nhân "Mơ khách đường xa khách đường xa". Bóng dáng cô gái thôn Vỹ càng trở nên xa xôi mờ ảo "Áo em trắng quá nhìn không ra"
    "Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
    Ai biết tình ai có đậm đà?"
    Cảnh huyền ảo, khói sương bao trùm cảnh vật, lên cả dáng người làm nhạt nhòa nhân ảnh. Sương khói thời gian, sương khói nỗi đau lòng gợi nỗi bâng khuâng thắc mắc: tình giai nhân có đậm đà bền chặt hay cũng mờ ảo chập chờn như khói sương?
    ? Đại từ phiếm định "ai" gợi tình cảm kín đáo, sâu nặng. Con người xa cách, mối tình xa vời. Giữa hai người là "sương khói" của không gian, thời gian, của mối tình vô vọng, của căn bệnh hiểm nghèo.
    III. Tổng kết:
    Cùng với "Mùa xuân chín",
    "Đây thôn Vỹ Dạ" là bài thơ hay, trong sáng trong Thơ điên. Thôn Vỹ là nền để nhà thơ bộc lộ tâm trạng, tình cảm: tình quê, tình yêu thầm kín, nỗi buồn
    xót xa, sự cảm nhận của con người trước số phận nghiệt ngã .
     
    Gửi ý kiến